Lúc sinh thời Bác Hồ đã từng nói: “Mỗi người tốt, mỗi việc tốt là một bông hoa đẹp. Cả dân tộc ta là một rừng hoa đẹp”. Thật vậy, để thực hiện lời Bác, mỗi người dân trên đất nước Việt Nam ta đều phải cố gắng phấn đấu, tu dưỡng và rèn luyện thật tốt để trở thành một bông hoa ngát hương trong khu rừng hoa rực rỡ của nước nhà. Xung quanh chúng ta có biết bao tấm gương về nghị lực sống, về sự nỗ lực phấn đấu, vươn lên trong gian khổ để nở hoa thơm cho đời. Hay những con người có những đóng góp thầm lặng, có đạo đức và lối sống cao cả, tên tuổi tuy không được vinh danh trên các phương tiện đại chúng nhưng lại để cho biết bao người xung quanh phải học tập và noi theo.
Hưởng ứng phong trào thi đua viết về tấm gương “Người tốt việc tốt” gắn liền với việc “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Trong khuôn khổ bài viết này tôi xin được chia sẻ về một tấm gương tiêu biểu trong trường với sự nỗ lực phấn đấu không mệt mỏi, với lòng nhiệt tình và giàu lòng nhân ái của một giáo viên đã nhiều năm cống hiến cho sự nghiệp " Trồng người " Đó là cô giáo: Nguyễn Thị Bích Hằng , Giáo viên chủ nhiệm, tổ trưởng chuyên môn Tổ 1, Trường Tiểu học Trung Mầu, xã Phù Đổng, TP Hà Nội.
Cô sinh ra và lớn lên tại xã Phù Đổng, thành phố Hà Nội. Ngay từ nhỏ, cô đã có niềm đam mê với nghề dạy học. Chính vì vậy, khi tốt nghiệp Trung học phổ thông, cô thi vào Cao đẳng sư phạm Hà Nội. Sau 3 năm học tập, rèn luyện dưới mái nhà Sư phạm Hà Nội thì năm 1996, cô tốt nghiệp ra trường với tấm bằng Giỏi cô được thực hiện nhiệm vụ cao cả “gieo chữ, trồng người” ở Trường Tiểu học Trung Mầu.
Nhắc đến cô, học sinh, phụ huynh cũng như những đồng nghiệp trong trường ai cũng biết. Họ biết đến cô bởi lòng yêu nghề, sự hăng say trong nghề nghiệp, bởi sự tận tụy, nhiệt tình trong công tác, bởi bảng thành tích rất đáng nể của cô.
Là một giáo viên chủ nhiệm, cô đã dạy rất nhiều thế hệ học trò. Học trò của cô bây giờ rất nhiều em khôn lớn và thành đạt. Hàng năm các em vẫn quay về trường để cám ơn cô giáo một thời dạy dỗ. Có những học sinh giờ còn đang là đồng nghiệp của cô trong trường.
Thời học phổ thông, cô Hằng học rất giỏi. Thế nhưng cô chỉ chọn Sư phạm làm bến đỗ của mình. Cô bảo rằng ngay từ bé cô đã mơ ước được làm cô giáo. Những năm tháng đi học Sư phạm, cô đã cố gắng hết mình. Cô luôn mong ước được đứng trên bục giảng để truyền kiến thức cho các em học sinh. Với kinh nghiệm nhiều năm đứng lớp, cô nhận thấy học sinh giờ đây hiếu động hơn trước rất nhiều. Là một giáo viên tâm huyết với nghề, cô luôn đau đáu với chất lượng dạy học và giáo dục học sinh. Những buổi dạy bao giờ cô cũng liên hệ nội dung bài học để giáo dục và rèn kĩ năng sống cho các em. Cô luôn muốn các em học hành chăm chỉ để sau này có tương lai tươi sáng. Không những thế cô còn là một trong những tấm gương có thành tích cao trong phong trào rèn chữ đẹp và giáo dục ý thức cho học sinh chậm phát triển về não bộ trong nhiều năm chủ nhiệm và giảng dạy. Các phong trào văn nghệ, thể dục thể thao… do trường phát động lớp cô dạy cũng luôn đạt được giải cao.
Cô chia sẻ, cô đã nhiều lần bật khóc khi học sinh của mình làm được những điều đơn giản như viết được các chữ cái trong bảng chữ Tiếng Việt "Những điều tưởng như đơn giản ở đứa trẻ khác, đối với trẻ tự kỷ lại là điều thần kỳ" - cô xúc động nói - "giáo viên dạy trẻ bình thường đã vất vả, còn các cô giáo dạy trẻ tự kỷ không chỉ có khó khăn mà còn muôn vàn áp lực". Đối với trẻ mắc chứng tự kỷ, cô giáo không thể quyết định hôm nay học cái này, làm cái kia. Phần lớn giờ học phải tùy vào tình trạng của trẻ. Cô sẽ vận dụng kinh nghiệm của bản thân để điều tiết cách dạy và tìm cách trị liệu riêng cho từng học sinh. Cô kể: "Với trẻ tự kỷ, hướng dẫn 10 lần, 20 lần, thậm chí 100 lần, các con mới làm được những hành động đơn giản nhất như ngồi ghế, khoanh tay, …".Phần khó nhất thường là dạy trẻ nghe lời, gọi đi vệ sinh, phân biệt màu sắc, chữ cái, hình ảnh. "Hầu hết trẻ mắc chứng tự kỷ đều tiểu tiện, đại tiện không đúng chỗ. Nhiều lúc đưa học sinh vào đến nhà vệ sinh, mở bồn cầu, nhưng con vẫn đi tiểu lên người cô giáo. Rút kinh nghiệm nên lúc nào tôi cũng mang sẵn vài bộ đồ để thay". Đối với trẻ tự kỷ, mỗi em sẽ có một chứng bệnh. Em thì thu mình vào một thế giới riêng, không nói chuyện với ai, em lại nói quá nhiều, em lại mắc chứng không chịu tập trung. Có những em tiếp thu chậm, cũng nhiều bé thông minh, tiếp thu nhanh nhưng dễ quên. Với mỗi bé, cô sẽ có sự can thiệp khác nhau, không bé nào có chương trình hay giáo án giống nhau. Ngoài ra, điều cô giáo cần là sự nhẫn nại, không từ bỏ và tìm ra cách giáo dục riêng. "Ngoài kỹ năng sư phạm, giáo viên cần có sự quan sát, yêu mến, cảm thông với số phận các em mắc bệnh".
Trong những năm tháng cống hiến cho nghề, cô nhanh chóng khẳng định năng lực chuyên môn, nghiệp vụ của mình. Với những kiến thức đã được học ở trường, kinh nghiệm đúc kết từ công việc thực tế và không ngừng học hỏi bạn bè đồng nghiệp, những thế hệ đi trước, trong các đợt thi cấp xã cô đều được đánh giá cao về chuyên môn, nghiệp vụ cũng như các kĩ năng xử lí tình huống của mình. Trong những giờ lên lớp, cô luôn tạo tình cảm thân thiện, niềm nở, gần gũi với các học trò, giúp các em có hứng thú và niềm đam mê học tập và rèn luyện… Không chỉ truyền cho học sinh những kiến thức Toán học bổ ích, cô còn là một giáo viên chủ nhiệm – người mẹ hiền thứ hai của các con học sinh.
Là một cô giáo có chuyên môn vững vàng, nhiệt tình, uy tín với bạn bè, đồng nghiệp, cô luôn hoàn thành tốt các công việc nhà trường, cấp trên giao phó, có nhiều sáng kiến đạt cấp huyện, cấp thành phố trong công tác giảng dạy cũng như chủ nhiệm lớp. Cô luôn tận tình chỉ bảo đồng nghiệp để cùng nhau hoàn thành tốt nhệm vụ cao cả của mình. Vì vậy, nhờ có sự dìu dắt của cô mà tổ cô phụ trách nhiều lần đạt được tổ lao động giỏi cấp Huyện. Tôi thật may mắn khi được là đồng nghiệp của cô. Tôi đã học tập được nhiều từ cách làm việc chuyên nghiệp, cẩn thận và chu đáo của cô. Thành tích mà cô đạt được là niềm vinh hạnh đối với bản thân và góp thêm thành tích cho nhà trường. Cô vẫn nói “Thành tích là sự cố gắng nỗ lực của học sinh và tập thể nhà trường” nhưng chính cô đã góp phần không nhỏ vào thành tích đó.
Cô luôn tâm niệm, phần thưởng quan trọng nhất không phải là những bằng khen, giấy khen mà là sự trưởng thành của từng thế hệ học trò, sự vững bước đi lên của Trường Tiểu học Trung Mầu. Cô luôn tự hứa với bản thân, phải làm tốt hơn nữa, giành nhiều thành tích hơn nữa trong sự nghiệp “trồng người” để xứng đáng với lòng tin yêu của lãnh đạo, đồng nghiệp và phụ huynh học sinh.
Không chỉ giỏi việc trường, cô Hằng còn là một nàng dâu hiếu thảo, một người vợ đảm đang, một người mẹ hết lòng vì các con. Công việc trường lớp bận rộn đã ngốn nhiều thời gian công sức của cô. Dù vậy, cô vẫn luôn dành thời gian chăm sóc cho gia đình, cha mẹ, chồng con rất chu đáo. Cuộc sống vật chất tuy còn nhiều khó khăn, cô vẫn cùng chồng nuôi dạy hai con ăn học đến nơi đến chốn. Các con của cô đều rất ngoan ngoãn và học giỏi, góp phần gìn giữ và phát huy truyền thống tốt đẹp của gia đình.
Giờ đây, cô giáo Nguyễn Thị Bích Hằng vẫn không ngừng phấn đấu, khiêm tốn rèn luyện, tu dưỡng đạo đức và chuyên môn để xứng đáng với niềm tin yêu của đồng nghiệp, học sinh và nhân dân. Tất cả những đóng góp của cô được nhà trường, đồng nghiệp ghi nhận và cảm ơn lòng tâm huyết của cô đã cống hiến vẹn tròn sự nghiệp trồng người với nơi đây – Trường Tiểu học Trung Mầu yêu dấu. Xin kính chúc cô thật nhiều sức khỏe, hạnh phúc để tiếp tục đóng góp thêm nhiều thành tích cho sự nghiệp vẻ vang của dân tộc - “trồng người”.